Điều phục tâm 15 : Rõ biết cơn sân

Mọi người hay dùng 1 cái lý thuyết là khi giận dữ hãy giữ yên lặng Hoàn toàn là đúng nhưng khi sự bình thản nơi tự tâm chưa đủ sâu dày, hay vấn đề vượt quá giới hạn thì mình nghĩ là việc nói ra lời không hay, có khi là hành động sai là chắc chắn xảy ra Điều phục tâm, rõ ngũ uẩn, và niệm thân thọ tâm pháp là bước khởi đệm cho cái sự YÊN LẶNG tuyệt đối này nó dường làm cho ta không còn móng niệm nào, nói cách khác cái thức sơ năng biến vi tế dường như cũng không còn thì không có chất liệu để tạo nghiệp ý  Hãy thường niệm A Di Đà Phật, sống không buông lung, tinh cần giữ giới ắt có ngày bạn thấy ra cái tự tại nơi tâm

Tiếng chửi, lời chê - câu khen, lời lành

Đọc là thấy thích nghe cái nào hơn cái nào rồi. Nhưng với con đường thực hành Phật Pháp thì nó chỉ còn là tiếng và lời, nghe chửi cũng thế, nghe khen càng cũng vậy, tâm không hề sinh khởi 1 chút vọng động...

Bởi trong nghe chỉ nghe...chỉ thế thôi
Nó không phải là cam chịu, mà thật sự là nó chỉ là âm thanh như nhau...
Đức Phật mới chỉ ngài A Nan về tiếng chuông, và tay chỉ trăng là vậy...
Nó ở sự nhận lại ở mỗi người, như hoa sen mọc lên từ giữa bùn, như ngọc sáng giữa tâm thức của bạn.



"Ta gặp đạo giữa ngày giông bão
Mưa ướt đôi vai, nắng ngang đầu
An yên cùng đạo qua năm tháng 
Học cách ung dung giữa ta bà "

Nhận xét